Anh em ơi, gần đây tình hình Iran khiến tôi phải lắc đầu liên tục. Ban đầu là một ván bài tốt mà chơi dở tệ, giờ thì kinh tế trong nước sụp đổ, tiền tệ sụp đổ, người dân điên cuồng, đúng như câu nói xưa — “Tự làm tự chịu chết”. Hôm nay chúng ta sẽ dùng lời dễ hiểu để phân tích xem Iran đã đẩy mình đến mức này như thế nào. 1. Tham lam vô độ nuốt chửng con rắn: Muốn thoát khỏi Trung Quốc, kết quả lại mất cả bát cơm Ai là khách hàng lớn nhất của dầu mỏ Iran? Ai cũng biết là Trung Quốc. Dữ liệu cho thấy, 90% xuất khẩu dầu của Iran đều đến Trung Quốc, trong 14 tháng qua bán được 17.8 triệu tấn, phần lớn thanh toán bằng nhân dân tệ và euro. Đây vốn là con đường sinh lời không thể sai lầm, nhưng Iran lại muốn “tự sát”. Họ nghĩ bán dầu cho Trung Quốc quá rẻ, muốn tăng giá, còn tính chuyện thoát khỏi phụ thuộc vào một khách hàng duy nhất. Kết quả thế nào? Ấn Độ hứa mua 15 triệu thùng, thực tế không mua nổi một thùng nào; các nước khác sợ Mỹ trừng phạt, không dám nhận hàng. Cuối cùng thì sao? Dầu nằm trên biển không ai mua, xuất khẩu tháng 12 giảm mạnh, thu nhập sụt giảm thảm hại. Anh em bình luận: Kinh doanh mà vừa dựa vào Trung Quốc để sống, vừa muốn nâng giá rồi đổ lỗi, kết quả là không ai vừa lòng. Cái kiểu hợp tác “vẽ ra bức tranh lớn” của Ấn Độ cũng dám tin? Thật là ngu ngốc. 2. Mớ hỗn độn nội bộ: Sụp đổ tiền tệ, lạm phát bùng nổ, người dân không nổi điên mới lạ Trong vài năm gần đây, đồng rial của Iran mất giá nhanh hơn giấy vụn, tỷ giá chợ đen 1 USD đổi 550.000 rial, giảm hơn 90% so với mười năm trước. Người dân tích góp cả đời bỗng chốc biến mất, giá cả tăng vọt, thậm chí ăn cơm còn khó khăn. Đến cuối tháng 12, các thương nhân ở Tehran thậm chí đóng cửa, xuống đường biểu tình, khẩu hiệu từ “Ăn cơm” chuyển thành “Đòi tự do”, thậm chí có người kêu gọi lật đổ chính quyền. Điều đáng nói là, cách chính phủ Iran giải quyết khủng hoảng — Thống đốc ngân hàng trung ương từ chức, thay bằng một “người quen cũ” để dập lửa. Nhưng người này mới bị cách chức 8 tháng vì vấn đề tiền tệ, giờ lại trở lại, chỉ là đổi tướng mà không đổi trò. Anh em bình luận: Kinh tế sụp đổ mà không nghĩ đến cải cách, chỉ dựa vào thay người để đàn áp? Khói cay quá rồi, có thể dùng khí gas để ăn sao? Giờ thì lòng dân đã từ “chửi Mỹ” chuyển sang “chửi chính phủ”, lửa này sớm muộn cũng thiêu rụi chính mình. 3. Trừng phạt là nguyên nhân bên ngoài, nhưng gốc rễ là do tự làm tự chết Trừng phạt của Mỹ thật là nặng, cắt đứt xuất khẩu dầu, đuổi khỏi hệ thống SWIFT, nhưng vấn đề nội bộ Iran mới là trọng tâm. – Cấu trúc kinh tế méo mó: Phụ thuộc vào dầu mỏ, thu nhập từ dầu chiếm 80% ngân sách chính phủ, công nghiệp chế tạo và nông nghiệp thì tệ như bùn. – Thủ đoạn của giới quyền thế: Quân đoàn cách mạng kiểm soát dầu mỏ, viễn thông, hạ tầng, tiền kiếm được đều rơi vào túi riêng, người dân bình thường không có nổi bát canh. – Các hành động mơ hồ: Một mặt bị trừng phạt, mặt khác vẫn hỗ trợ các nhóm vũ trang ngoài lãnh thổ, tiền không dành cho đời sống dân sinh, toàn bộ đổ vào cuộc chơi địa chính trị. Anh em bình luận: Trừng phạt giống như mưa, người ta đưa ô, bạn không chịu lấy, cứ thích ướt sũng rồi đánh nhau, cuối cùng cảm lạnh ai chịu trách nhiệm? 4. Trung Quốc còn cứu được không? Chưa chắc! Iran giờ rối như tơ vò, Trung Quốc rất có thể sẽ không dễ dàng nhảy vào can thiệp. Tại sao? – Rủi ro quá lớn: Chính trị Iran bất ổn, quân đoàn cách mạng, phe bảo thủ, phe cải cách nội chiến dữ dội, đầu tư của Trung Quốc có thể đổ sông đổ biển. – Có nhiều phương án thay thế: Nga bán dầu giảm giá, Saudi Arabia, Iraq ổn định cung cấp, Trung Quốc không cần phải dính vào một cây. – Uy tín của Iran đã vỡ nợ: Hứa “Hợp tác 25 năm”, kết quả là tự xé bỏ kịch bản, ai còn dám hợp tác lâu dài? Anh em bình luận: Trung Quốc chú trọng “ổn định”, Iran hiện đang rối loạn tâm thần, hai bên đấu đá lẫn nhau, chờ nó tỉnh lại rồi nói chuyện. Nếu không, bỏ ra bao nhiêu cũng như bỏ vào bụng chó. Anh em tổng kết Khủng hoảng của Iran, bề ngoài là do trừng phạt, thực chất là do tham lam, tham nhũng, thiển cận của chính họ gây ra. Giờ thì người dân đã hết kiên nhẫn, chính quyền mất uy tín, ngay cả khách hàng lớn nhất là Trung Quốc cũng có thể quay lưng đi. Tiếp theo? Hoặc là cải cách triệt để, chữa bệnh từ gốc, hoặc chờ đợi một cuộc khủng hoảng lớn hơn.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
Iran này, tại sao lại chơi xấu như vậy?
Anh em ơi, gần đây tình hình Iran khiến tôi phải lắc đầu liên tục. Ban đầu là một ván bài tốt mà chơi dở tệ, giờ thì kinh tế trong nước sụp đổ, tiền tệ sụp đổ, người dân điên cuồng, đúng như câu nói xưa — “Tự làm tự chịu chết”. Hôm nay chúng ta sẽ dùng lời dễ hiểu để phân tích xem Iran đã đẩy mình đến mức này như thế nào.
1. Tham lam vô độ nuốt chửng con rắn: Muốn thoát khỏi Trung Quốc, kết quả lại mất cả bát cơm
Ai là khách hàng lớn nhất của dầu mỏ Iran? Ai cũng biết là Trung Quốc. Dữ liệu cho thấy, 90% xuất khẩu dầu của Iran đều đến Trung Quốc, trong 14 tháng qua bán được 17.8 triệu tấn, phần lớn thanh toán bằng nhân dân tệ và euro. Đây vốn là con đường sinh lời không thể sai lầm, nhưng Iran lại muốn “tự sát”.
Họ nghĩ bán dầu cho Trung Quốc quá rẻ, muốn tăng giá, còn tính chuyện thoát khỏi phụ thuộc vào một khách hàng duy nhất. Kết quả thế nào? Ấn Độ hứa mua 15 triệu thùng, thực tế không mua nổi một thùng nào; các nước khác sợ Mỹ trừng phạt, không dám nhận hàng. Cuối cùng thì sao? Dầu nằm trên biển không ai mua, xuất khẩu tháng 12 giảm mạnh, thu nhập sụt giảm thảm hại.
Anh em bình luận: Kinh doanh mà vừa dựa vào Trung Quốc để sống, vừa muốn nâng giá rồi đổ lỗi, kết quả là không ai vừa lòng. Cái kiểu hợp tác “vẽ ra bức tranh lớn” của Ấn Độ cũng dám tin? Thật là ngu ngốc.
2. Mớ hỗn độn nội bộ: Sụp đổ tiền tệ, lạm phát bùng nổ, người dân không nổi điên mới lạ
Trong vài năm gần đây, đồng rial của Iran mất giá nhanh hơn giấy vụn, tỷ giá chợ đen 1 USD đổi 550.000 rial, giảm hơn 90% so với mười năm trước. Người dân tích góp cả đời bỗng chốc biến mất, giá cả tăng vọt, thậm chí ăn cơm còn khó khăn. Đến cuối tháng 12, các thương nhân ở Tehran thậm chí đóng cửa, xuống đường biểu tình, khẩu hiệu từ “Ăn cơm” chuyển thành “Đòi tự do”, thậm chí có người kêu gọi lật đổ chính quyền.
Điều đáng nói là, cách chính phủ Iran giải quyết khủng hoảng — Thống đốc ngân hàng trung ương từ chức, thay bằng một “người quen cũ” để dập lửa. Nhưng người này mới bị cách chức 8 tháng vì vấn đề tiền tệ, giờ lại trở lại, chỉ là đổi tướng mà không đổi trò.
Anh em bình luận: Kinh tế sụp đổ mà không nghĩ đến cải cách, chỉ dựa vào thay người để đàn áp? Khói cay quá rồi, có thể dùng khí gas để ăn sao? Giờ thì lòng dân đã từ “chửi Mỹ” chuyển sang “chửi chính phủ”, lửa này sớm muộn cũng thiêu rụi chính mình.
3. Trừng phạt là nguyên nhân bên ngoài, nhưng gốc rễ là do tự làm tự chết
Trừng phạt của Mỹ thật là nặng, cắt đứt xuất khẩu dầu, đuổi khỏi hệ thống SWIFT, nhưng vấn đề nội bộ Iran mới là trọng tâm.
– Cấu trúc kinh tế méo mó: Phụ thuộc vào dầu mỏ, thu nhập từ dầu chiếm 80% ngân sách chính phủ, công nghiệp chế tạo và nông nghiệp thì tệ như bùn.
– Thủ đoạn của giới quyền thế: Quân đoàn cách mạng kiểm soát dầu mỏ, viễn thông, hạ tầng, tiền kiếm được đều rơi vào túi riêng, người dân bình thường không có nổi bát canh.
– Các hành động mơ hồ: Một mặt bị trừng phạt, mặt khác vẫn hỗ trợ các nhóm vũ trang ngoài lãnh thổ, tiền không dành cho đời sống dân sinh, toàn bộ đổ vào cuộc chơi địa chính trị.
Anh em bình luận: Trừng phạt giống như mưa, người ta đưa ô, bạn không chịu lấy, cứ thích ướt sũng rồi đánh nhau, cuối cùng cảm lạnh ai chịu trách nhiệm?
4. Trung Quốc còn cứu được không? Chưa chắc!
Iran giờ rối như tơ vò, Trung Quốc rất có thể sẽ không dễ dàng nhảy vào can thiệp. Tại sao?
– Rủi ro quá lớn: Chính trị Iran bất ổn, quân đoàn cách mạng, phe bảo thủ, phe cải cách nội chiến dữ dội, đầu tư của Trung Quốc có thể đổ sông đổ biển.
– Có nhiều phương án thay thế: Nga bán dầu giảm giá, Saudi Arabia, Iraq ổn định cung cấp, Trung Quốc không cần phải dính vào một cây.
– Uy tín của Iran đã vỡ nợ: Hứa “Hợp tác 25 năm”, kết quả là tự xé bỏ kịch bản, ai còn dám hợp tác lâu dài?
Anh em bình luận: Trung Quốc chú trọng “ổn định”, Iran hiện đang rối loạn tâm thần, hai bên đấu đá lẫn nhau, chờ nó tỉnh lại rồi nói chuyện. Nếu không, bỏ ra bao nhiêu cũng như bỏ vào bụng chó.
Anh em tổng kết
Khủng hoảng của Iran, bề ngoài là do trừng phạt, thực chất là do tham lam, tham nhũng, thiển cận của chính họ gây ra. Giờ thì người dân đã hết kiên nhẫn, chính quyền mất uy tín, ngay cả khách hàng lớn nhất là Trung Quốc cũng có thể quay lưng đi. Tiếp theo? Hoặc là cải cách triệt để, chữa bệnh từ gốc, hoặc chờ đợi một cuộc khủng hoảng lớn hơn.