Thâm hụt thương mại của Mỹ là kết quả của mâu thuẫn giữa cấu trúc kinh tế toàn cầu và cấu trúc kinh tế trong nước. Nguyên nhân chính bắt nguồn từ việc chuyển dịch ngành công nghiệp ra nước ngoài, mô hình tiêu dùng cao, tiết kiệm thấp và vị thế thống trị của đồng USD. Kể từ khi xuất hiện thâm hụt lần đầu tiên vào năm 1971, Mỹ đã giảm chi phí sản xuất thông qua gia công ngành công nghiệp, nhưng điều này dẫn đến tỷ trọng ngành công nghiệp trong GDP giảm từ 25% xuống còn 10%, làm trầm trọng thêm tình trạng cạn kiệt chuỗi cung ứng. Tỷ lệ tiết kiệm thấp (chỉ 3.8% năm 2024) cùng với nhu cầu tiêu dùng cao (chiếm 70% GDP) buộc Mỹ phải phụ thuộc vào nhập khẩu, trong khi vị thế đặc biệt của đồng USD như một đồng dự trữ toàn cầu khiến thâm hụt trở thành kết quả tất yếu để duy trì tính thanh khoản quốc tế.



Thâm hụt dài hạn mang lại hai tác động trái chiều: Một mặt nâng cao phúc lợi của cư dân thông qua hàng hóa giá rẻ và dòng vốn chảy vào, mặt khác gây ra suy thoái ngành công nghiệp, phân hóa xã hội và rủi ro nợ nần. Năm 2024, nợ nước ngoài ròng của Mỹ chiếm 67% GDP, gần đến điểm nguy hiểm của khủng hoảng. Chính sách tăng thuế của chính quyền Trump đã chứng minh là vô hiệu, ngược lại còn đẩy chi phí nhập khẩu tăng cao, làm trầm trọng lạm phát, cuối cùng gánh chịu hậu quả là người tiêu dùng và doanh nghiệp. Để giải quyết thâm hụt, cần thực hiện các cải cách cấu trúc, bao gồm giảm thâm hụt ngân sách, thúc đẩy nâng cấp ngành công nghiệp, ổn định giá trị đồng USD, chứ không phải là chủ nghĩa bảo hộ đơn phương.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
  • Phần thưởng
  • Bình luận
  • Đăng lại
  • Retweed
Bình luận
0/400
Không có bình luận
  • Ghim