Mỹ và vấn đề thâm hụt thương mại, bề ngoài là dòng chảy không cân đối của hàng hóa và dịch vụ, nhưng trong kỷ nguyên kinh tế số, thực tế lại phức tạp hơn nhiều.
Trước hết hãy xem dữ liệu như một "hàng hóa vô hình". Mỗi ngày, thông tin cá nhân, dữ liệu vận hành doanh nghiệp, dữ liệu giao dịch tài chính trên internet toàn cầu xuất hiện khắp nơi, tự do luân chuyển qua biên giới, nhưng ít ai đặt câu hỏi về giá trị của những dữ liệu này cuối cùng chảy về đâu. Thực tế là, lợi nhuận từ lượng dữ liệu khổng lồ này phần lớn đã bị một số ông lớn công nghệ chiếm dụng, không được tính vào bảng cân đối thương mại, đồng thời khiến các quốc gia thiệt thòi.
Tiếp theo là hệ thống thanh toán. Thương mại xuyên biên giới hiện nay không thể thiếu thanh toán bằng đô la Mỹ, điều này mang lại cho Mỹ quyền lực tài chính lớn, nhưng đồng thời cũng khiến các quốc gia khác đối mặt với rủi ro tỷ giá và áp lực trừng phạt. Các quốc gia đều đang suy nghĩ một vấn đề: làm thế nào để thoát khỏi sự phụ thuộc này, xây dựng một cơ chế trao đổi giá trị trung lập và kiểm soát được hơn?
Điều thú vị nhất là về an ninh chuỗi cung ứng. Các quốc gia cố gắng hết sức để "phi rủi ro" chuỗi cung ứng hàng hóa quan trọng, và cùng một logic này cũng đang diễn ra trong lĩnh vực số. Lưu trữ dữ liệu, truyền tải thông tin, hạ tầng xử lý tự chủ, chống kiểm duyệt, phòng chống điểm yếu đơn lẻ — những điều này không còn chỉ là vấn đề kỹ thuật nữa, mà còn liên quan đến chiến lược quốc gia.
Từ góc độ này, sự xuất hiện của các giao thức lưu trữ phân tán như Walrus mang ý nghĩa mới — không chỉ là đổi mới công nghệ, mà còn đang định nghĩa lại dòng chảy giá trị và chủ quyền tài chính trong kỷ nguyên số.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
Mỹ và vấn đề thâm hụt thương mại, bề ngoài là dòng chảy không cân đối của hàng hóa và dịch vụ, nhưng trong kỷ nguyên kinh tế số, thực tế lại phức tạp hơn nhiều.
Trước hết hãy xem dữ liệu như một "hàng hóa vô hình". Mỗi ngày, thông tin cá nhân, dữ liệu vận hành doanh nghiệp, dữ liệu giao dịch tài chính trên internet toàn cầu xuất hiện khắp nơi, tự do luân chuyển qua biên giới, nhưng ít ai đặt câu hỏi về giá trị của những dữ liệu này cuối cùng chảy về đâu. Thực tế là, lợi nhuận từ lượng dữ liệu khổng lồ này phần lớn đã bị một số ông lớn công nghệ chiếm dụng, không được tính vào bảng cân đối thương mại, đồng thời khiến các quốc gia thiệt thòi.
Tiếp theo là hệ thống thanh toán. Thương mại xuyên biên giới hiện nay không thể thiếu thanh toán bằng đô la Mỹ, điều này mang lại cho Mỹ quyền lực tài chính lớn, nhưng đồng thời cũng khiến các quốc gia khác đối mặt với rủi ro tỷ giá và áp lực trừng phạt. Các quốc gia đều đang suy nghĩ một vấn đề: làm thế nào để thoát khỏi sự phụ thuộc này, xây dựng một cơ chế trao đổi giá trị trung lập và kiểm soát được hơn?
Điều thú vị nhất là về an ninh chuỗi cung ứng. Các quốc gia cố gắng hết sức để "phi rủi ro" chuỗi cung ứng hàng hóa quan trọng, và cùng một logic này cũng đang diễn ra trong lĩnh vực số. Lưu trữ dữ liệu, truyền tải thông tin, hạ tầng xử lý tự chủ, chống kiểm duyệt, phòng chống điểm yếu đơn lẻ — những điều này không còn chỉ là vấn đề kỹ thuật nữa, mà còn liên quan đến chiến lược quốc gia.
Từ góc độ này, sự xuất hiện của các giao thức lưu trữ phân tán như Walrus mang ý nghĩa mới — không chỉ là đổi mới công nghệ, mà còn đang định nghĩa lại dòng chảy giá trị và chủ quyền tài chính trong kỷ nguyên số.