Rạng sáng mùa đầu hạ, sương mù lan tỏa trên những luống ruộng quê hương
Như một lớp màn mỏng, nhẹ nhàng bao phủ những sóng vàng của lúa Bông lúa đong đưa sương sớm, từng hạt trong suốt lấp lánh Là những ngôi sao rơi trên đỉnh bông khi đất chưa thức giấc Gió thổi qua, sóng lúa nhẹ nhàng lay động Làm rơi những giọt sương, nhỏ giọt vào đất mẹ Gây ra những tiếng vang nhỏ bé trong trẻo, như tiếng chú nguyện sơ khai
Tôi thiền định trên bờ ruộng Sương mù mỏng tràn qua mắt cá chân, mang theo độ ẩm của cỏ xanh Ánh nắng xa xa, phá vỡ chiếc áo sơ sinh của sương sớm Nhẹ nhàng trải trên khuôn mặt Ấm áp, là nhiệt độ đặc trưng của quê hương Chậm rãi, như bàn tay mẹ vuốt ve trán Xua tan mọi mệt mỏi của sự lang thang
Giếng cổ nằm yên trong bờ ruộng Rêu trên đá xanh, ẩn chứa sự mát mẻ của thời gian Cúi người, đầu ngón tay chạm vào nước giếng trong trẻo Sự mát lạnh lan tỏa theo đầu ngón tay đến tim Rửa sạch bụi trần, chỉ còn lại sự thanh tịnh thuần khiết Như thời gian quê hương chưa từng xa rời Luôn giữ nguyên trong dòng suối trong này, sự trong trẻo ban đầu
Tôi nhẹ mở môi, âm thanh chân ngôn quanh quẩn Không cao không thấp, hòa quyện với tiếng thì thầm của sóng lúa Và sự chuyển động của sương mỏng Âm thanh tràn qua cánh đồng, va vào mây núi xa xăm Rồi quay trở lại, vang vọng trong không gian trống rỗng Ảo mộng và thực tại đan xen— Bông lúa là hình tượng của chân ngôn, sương là linh quang của chân ngôn Sương mỏng là hơi thở của chân ngôn, ánh nắng là từ bi của chân ngôn
Tôi không còn là người hát ca nữa Là một phần của chân ngôn, là một phần của cánh đồng Ý niệm như sương sớm tan biến, lộ ra sự sáng suốt của đất trời Lo lắng như giọt sương rơi, hòa vào sự yên tĩnh của giếng cổ Chân ngôn tối thượng, chưa từng là truyền thuyết xa xôi Là ánh sáng trên bông lúa, là sự mát lạnh trong nước giếng Là không gian trong âm thanh chân ngôn, là trên cánh đồng quê hương Mỗi hơi thở đều cộng hưởng với đất trời
Lúc này, tôi đứng trong ánh sáng bình minh của quê hương Trong vòng tay của chân ngôn Hiểu rằng không cần tìm kiếm, nơi trở về chính là viên mãn Chân ngôn trong sương sớm, trong sóng lúa Trong sự mát lành của giếng cổ, trong sự yên tĩnh trong tâm tôi Cùng tồn tại với quê hương, cùng tồn tại với vĩnh cửu
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
Rạng sáng mùa đầu hạ, sương mù lan tỏa trên những luống ruộng quê hương
Như một lớp màn mỏng, nhẹ nhàng bao phủ những sóng vàng của lúa
Bông lúa đong đưa sương sớm, từng hạt trong suốt lấp lánh
Là những ngôi sao rơi trên đỉnh bông khi đất chưa thức giấc
Gió thổi qua, sóng lúa nhẹ nhàng lay động
Làm rơi những giọt sương, nhỏ giọt vào đất mẹ
Gây ra những tiếng vang nhỏ bé trong trẻo, như tiếng chú nguyện sơ khai
Tôi thiền định trên bờ ruộng
Sương mù mỏng tràn qua mắt cá chân, mang theo độ ẩm của cỏ xanh
Ánh nắng xa xa, phá vỡ chiếc áo sơ sinh của sương sớm
Nhẹ nhàng trải trên khuôn mặt
Ấm áp, là nhiệt độ đặc trưng của quê hương
Chậm rãi, như bàn tay mẹ vuốt ve trán
Xua tan mọi mệt mỏi của sự lang thang
Giếng cổ nằm yên trong bờ ruộng
Rêu trên đá xanh, ẩn chứa sự mát mẻ của thời gian
Cúi người, đầu ngón tay chạm vào nước giếng trong trẻo
Sự mát lạnh lan tỏa theo đầu ngón tay đến tim
Rửa sạch bụi trần, chỉ còn lại sự thanh tịnh thuần khiết
Như thời gian quê hương chưa từng xa rời
Luôn giữ nguyên trong dòng suối trong này, sự trong trẻo ban đầu
Tôi nhẹ mở môi, âm thanh chân ngôn quanh quẩn
Không cao không thấp, hòa quyện với tiếng thì thầm của sóng lúa
Và sự chuyển động của sương mỏng
Âm thanh tràn qua cánh đồng, va vào mây núi xa xăm
Rồi quay trở lại, vang vọng trong không gian trống rỗng
Ảo mộng và thực tại đan xen—
Bông lúa là hình tượng của chân ngôn, sương là linh quang của chân ngôn
Sương mỏng là hơi thở của chân ngôn, ánh nắng là từ bi của chân ngôn
Tôi không còn là người hát ca nữa
Là một phần của chân ngôn, là một phần của cánh đồng
Ý niệm như sương sớm tan biến, lộ ra sự sáng suốt của đất trời
Lo lắng như giọt sương rơi, hòa vào sự yên tĩnh của giếng cổ
Chân ngôn tối thượng, chưa từng là truyền thuyết xa xôi
Là ánh sáng trên bông lúa, là sự mát lạnh trong nước giếng
Là không gian trong âm thanh chân ngôn, là trên cánh đồng quê hương
Mỗi hơi thở đều cộng hưởng với đất trời
Lúc này, tôi đứng trong ánh sáng bình minh của quê hương
Trong vòng tay của chân ngôn
Hiểu rằng không cần tìm kiếm, nơi trở về chính là viên mãn
Chân ngôn trong sương sớm, trong sóng lúa
Trong sự mát lành của giếng cổ, trong sự yên tĩnh trong tâm tôi
Cùng tồn tại với quê hương, cùng tồn tại với vĩnh cửu